Đội trưởng nữ Iran sạch tội, tài sản được hoàn trả sau drama tị nạn
Cơ quan tư pháp Iran chính thức xóa mọi cáo buộc phản bội đối với Zahra Ghanbari và ra lệnh trả lại toàn bộ tài sản bị tịch thu trước đó. Quyết định được đưa ra sau quá trình xem xét kỹ lưỡng hành v…
Cơ quan tư pháp Iran chính thức xóa mọi cáo buộc phản bội đối với Zahra Ghanbari và ra lệnh trả lại toàn bộ tài sản bị tịch thu trước đó. Quyết định được đưa ra sau quá trình xem xét kỹ lưỡng hành vi của đội trưởng tuyển bóng đá nữ nước này, theo thông báo ngày 13/4 từ hãng tin Mizan.
Phán quyết của tòa án đánh dấu bước ngoặt hoàn toàn so với những diễn biến trước đó, khi Ghanbari từng bị liệt vào danh sách những cá nhân phản bội quốc gia cùng biện pháp phong tỏa tài sản.
Mọi chuyện bắt đầu tại vòng chung kết Asian Cup nữ 2026 tổ chức ở Australia. Sau khi giải đấu kết thúc, Ghanbari nằm trong nhóm 6 cầu thủ và một thành viên ban huấn luyện đội tuyển Iran đệ đơn xin tị nạn. Động thái này lập tức gây chấn động dư luận hai nước.
Bộ trưởng Nội vụ Australia Tony Burke thời điểm đó xác nhận chính phủ nước ông đã đề nghị cấp quy chế tị nạn cho toàn bộ nhóm, xuất phát từ lo ngại họ có thể đối mặt với hình phạt nghiêm khắc khi trở về quê nhà.
Thế nhưng cục diện thay đổi chóng mặt chỉ vài ngày sau. Năm trong số bảy người, bao gồm cả Ghanbari, quyết định rút đơn và trở về Iran cùng toàn đội. Ngày 19/3, họ được đón tiếp trọng thể tại Tehran trong một buổi lễ thể hiện rõ sự ủng hộ từ phía chính quyền.
Dù vậy, hậu trường vụ việc phức tạp hơn nhiều so với những gì công chúng nhìn thấy. Chỉ hai ngày trước thông báo trả lại tài sản, truyền thông Iran vẫn đăng tải danh sách những người bị coi là phản bội, trong đó có tên Ghanbari. Việc phong tỏa tài sản của cô đã diễn ra từ trước, dù thời điểm chính xác không được tiết lộ.
Câu chuyện của Ghanbari phản ánh rõ áp lực khủng khiếp mà các vận động viên Iran phải gánh chịu khi thi đấu ở nước ngoài. Đầu tháng 4/2026, Mona Hamoudi – tiền vệ cũng thuộc nhóm rút đơn xin tị nạn – chia sẻ với Al Jazeera về tình trạng căng thẳng tột độ mà cô trải qua.
“Tôi luôn cảm thấy bất kỳ sai lầm nhỏ nào cũng có thể trở thành vấn đề nghiêm trọng. Mỗi bước đi đều phải tính toán kỹ lưỡng”, Hamoudi tâm sự. “Quyết định ở lại hay trở về thực sự là tiến thoái lưỡng nan. Mỗi lựa chọn đều kéo theo hệ lụy cho bản thân, gia đình và sự nghiệp”.
Những lời chia sẻ này phần nào giải thích lý do nhóm cầu thủ thay đổi quyết định trong thời gian ngắn. Các tổ chức nhân quyền chỉ ra rằng vận động viên Iran khi thi đấu quốc tế thường đối mặt với sức ép không nhỏ, bao gồm nguy cơ gia đình bị thẩm vấn hoặc tài sản bị tịch thu nếu có hành động bị xem là chống đối.
Phía Iran lại cáo buộc Australia tìm cách lôi kéo cầu thủ đào tẩu, biến thể thao thành công cụ phục vụ mục đích chính trị.
Căng thẳng thực sự bắt đầu từ trước trận ra quân của Iran gặp Hàn Quốc tại Gold Coast. Ghanbari và các đồng đội cùng ban huấn luyện đã không hát quốc ca, hành động lập tức gây tranh cãi dữ dội. Một người dẫn chương trình của đài quốc gia IRIB thậm chí gọi họ là “những kẻ phản bội thời chiến”. Ba ngày sau, ở trận gặp Australia, toàn đội lại hát quốc ca và thực hiện động tác chào, khiến nhiều người nghi ngờ họ chịu áp lực từ dư luận hoặc cơ quan chức năng.
Hiện tại, chỉ còn hai cầu thủ trong nhóm ban đầu ở lại Australia và đang tập luyện cùng CLB Brisbane Roar. Phần còn lại, bao gồm Ghanbari, đã trở về tiếp tục sự nghiệp trong nước.
Nhận định: Vụ việc Ghanbari cho thấy rõ mâu thuẫn giữa khát vọng tự do cá nhân và áp lực từ thể chế đối với vận động viên các nước có kiểm soát chặt chẽ. Việc cô được phục hồi danh dự có thể xem là tín hiệu tích cực, nhưng câu hỏi lớn vẫn là liệu những áp lực vô hình sẽ ảnh hưởng thế nào đến tinh thần của các cầu thủ trong tương lai.